THA THỨ ĐỂ BÌNH AN


THA THỨ ĐỂ BÌNH ANtha-thu

(Dành cho các đôi hôn phối Chúa nhật 3 phục sinh)
 

 

          Khi kết hôn với nhau, ai cũng muốn gia đình mình hạnh phúc. Ai cũng mơ tìm được hạnh phúc trong đời sống lứa đôi. Lúc này hai người luôn sẵn sàng hy sinh cho nhau. Họ tìm mọi cách làm vui lòng nhau. Thế nhưng, khi đã thành gia thất, nhiều bạn trẻ đã vỡ mộng, nhiều gia đình đã tan nát không tìm được hạnh phúc gia đình. Cãi  nhau, bất hoà, bất tín bất trung. Gia đình trở thành hoả ngục vì thiếu vắng tình yêu. Thay cho những lời nói ngọt ngào là quát tháo, đay nghiến. Thay cho những cử chỉ thân thương là thượng cẳng chân, hạ cẳng tay.
 
Có một câu chuyện kể rằng: Lúc chiều, hai vợ chồng cãi nhau bất phân thắng bại. Tối đi ngủ, anh chồng làm lành:
–         "Xin lỗi em nhé, anh đã nghĩ lại rồi". 
–         Ồ không, em cũng đang định xin lỗi anh. 
–         Em không có lỗi, có lẽ do anh hơi nóng tính. 
–         Do em! Mọi chuyện đều do em cả. 
–         Anh đã bảo là tại anh cơ mà! 
–         Tại sao anh cố chấp thế nhỉ?
–         Cô có câm đi không?
Thế là cuộc cãi vã lại tái phát. Lần này nó còn dữ dội hơn lần trước. Hai vợ chồng chống đối nhau kịch liệt. Không bên nào chịu thua bên nào. Rồi cuối cùng, vì không thể làm lành, không thể chịu nổi nhau nữa, họ đã đi đến quyết định là xin ly dị.
 
Tất cả chỉ vì gia đình thiếu một chữ nhịn mà phá vỡ hạnh phúc gia đình!
 
Vâng, trong đời sống vợ chồng, những cãi cọ bất hòa, giận hờn nhỏ nhặt hàng ngày, nếu vợ chồng không khéo chế ngự bản tính tự ái, hẹp hòi của mình và rộng lượng tha thứ cho nhau, sẽ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt”.
 
Như chúng ta đã biết, hôn nhân là sự kết hợp hai người: một nam một nữ để thành vợ chồng của nhau. Từ đó, hai người cùng chia sẻ với nhau một định mệnh, một cuộc sống, một con đường. Nói theo ngôn ngữ của Chúa Giêsu, họ không còn phải là hai nhưng đã thành một. Sự thật này đòi hỏi hai vợ chồng phải luôn biết hòa hợp với nhau để mỗi ngày được trở nên một trong tình yêu và trong cuộc sống. Nhưng, để thực hiện được điều đó, thực tế không luôn dễ, vì khi lấy nhau rồi, mỗi người vẫn còn mang những cá tính khác biệt của mình. Cá tính ấy được hình thành bởi nhiều yếu tố như : bẩm sinh, thiên phú, nền giáo dục, hoàn cảnh sống…. mà mỗi người đã được hấp thụ. Cho nên, sự va chạm bất hòa là lẽ đương nhiên phải xảy ra trong đời sống vợ chồng. Điều quan trọng đặt ra cho hai người là biết đối phó để biến những va chạm bất hòa này như thế nào? Nếu sống với nhau mà cứ xét nét nhau từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ và thái độ, để rồi nhỏ xé ra to, ít xít ra nhiều. Gia đình sẽ biến thành một hoả ngục thay cho một thiên đường hạnh phúc mà khi quen nhau họ thường mơ ước kiến tạo cho nhau. Nếu sống chung với nhau mà thiếu sự tha thứ thì không có gì để đảm bảo tình yêu của họ sẽ tồn tại mãi mãi cho đến đầu bạc, răng long, mà không chừng chỉ dăm ba tháng là đường ấy ấy đi, đường tớ tớ đi, hay như Tố hữu bảo rằng: đường ta ta cứ đi . . . thì thật là bất hạnh.
 
Lời Chúa trong hai tuần vừa qua, cho chúng ta thấy tâm trạng hoang mang lo sợ của các môn đệ sau ngày Chúa Tử nạn và Phục sinh. Các ông sợ vì liên lụy với tử tội Giêsu. Dẫn đến kẻ chối Chúa. Kẻ bán Chúa và nhẹ nhất là chạy trốn để tránh phiền phức “rước họa vào thân”. Rồi nay, họ lại nghe Chúa sống lại. Người đã hiện ra với người này, người nọ. Toàn dân bàn tán xôn xao. Chúa lại còn hẹn sẽ gặp họ tại Galilê. Không biết là lành hay dữ. Vì từ xưa đến giờ các ông chưa bao giờ thấy chuyện người chết sống lại. Phải chăng đây là tin đồn để chụp mũ, để bắt gọn các ông. Và nếu Chúa sống lại thật. Ngài có tha thứ cho tội chối Chúa và bỏ mặc Chúa để người ta hành hạ và đóng đinh trên cây thập tự hay không?
 
Thế mà, khi Chúa hiện đến giữa các ông. Ngài không hề nhắc tới chuyện đáng tiếc đã xảy ra nơi các ông.  Nơi Phêrô, kẻ chối Chúa ba lần. Nơi các môn đệ hèn nhát bỏ chạy thục mạng nơi vườn Giệtsêmani. Nơi Tôma kẻ bi quan, cố chấp luôn đòi sự kiểm chức minh nhiên, cụ thể. Dường như Chúa đã quên hết chuyện quá khứ. Sự hiện diện của Chúa không để hỏi tội mà là trấn an cho các ông. Bình an cho các con. Ơn bình an là hoa quả của tha thứ. Có tha thứ thì tâm hồn các ông mới có bình an khi đối diện với Chúa.
 
Với lòng bao dung, Chúa đã nhìn ra nhu cầu của các tông đồ trong lúc này là sự bình an của ơn tha thứ. Nếu Chúa sống lại nhưng không tha thứ cho các ông thì đời các ông sẽ ra sao? Liệu rằng các ông có dám ngước mắt nhìn thẳng vào Thầy hay lấm lét thẹn thùng đầy lo sợ, bất an như Adam – Eva trong vườn địa đàng năm nao?
 
Hãy học với Chúa để làm quen với những tiếng nói của im lặng nếu chúng ta muốn có được một đời sống gia đình an vui và hạnh phúc. Thiên Chúa đã không lên án Phê-rô kẻ đã chối Chúa. Thiên Chúa không kết án các môn đệ. Ngài chỉ mong các ông được sống mãi trong tình yêu của Ngài. Ngài đã yêu họ và yêu cho đến cùng.
 
Thật vậy, không phải là tố cáo và lên án mà chính là sự cảm thông và tha thứ mới có sức mạnh vô biên để mang lại cho con người niềm an vui và hạnh phúc trong tâm hồn. Chính vì lẽ đó mà cha ông ta đã nói:
– “Chồng giận thì vợ bớt lời – Chồng giận, vợ giận, thì dùi nó quăng”. 
 
Thế nên, đôi khi muốn giữ hạnh phúc gia đình thì cần phải:
– Chồng giận thì vợ làm lành -Miệng cười hớn hở rằng “anh giận gì?”
 
Nguyện xin Chúa Phục sinh hiện diện nâng đỡ các gia đình bằng sự bình an của Chúa. Xin cho các bậc vợ chồng biết sống nhịn nhục và tha thứ cho nhau như Chúa đã làm gương cho chúng ta. Amen

 

 

Tác giả bài viết: Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *